Chàng trai mang di chứng da cam vươn lên từ nghịch cảnh

📌 Diğer 📰 Vietnam 🕐 4 saat önce
Chàng trai mang di chứng da cam vươn lên từ nghịch cảnh

Mang di chứng chất độc da cam từ khi chào đời, Nay Djruêng vươn lên bằng con đường học tập, dành hơn một thập kỷ giúp đỡ trẻ em khó khăn.

Nay Djruêng (32 tuổi, quê Đắk Đoa, Gia Lai) sinh ra mang hình hài khiếm khuyết do di chứng chất độc da cam. Từ một sinh linh suýt bị chôn sống theo hủ tục, anh lết trên đôi đầu gối trần đi tìm chữ và hôm nay đứng vững bằng những dự án khởi nghiệp đặc biệt, dang tay giúp đỡ hàng nghìn phận đời bế tắc.

Nay Djruêng (32 tuổi, quê Đắk Đoa, Gia Lai) sinh ra mang hình hài khiếm khuyết do di chứng chất độc da cam. Ảnh: Tân Hiệp Phát

Bố mẹ Nay Djruêng là người Gia Lai, từng tham gia lực lượng du kích địa phương trong những năm chiến tranh. Ho trở về thời bình với khát vọng có một cuộc sống yên ổn nhưng không ngờ di chứng chiến tranh vẫn âm thầm tồn tại và truyền sang thế hệ sau. Ngày Nay Djruêng chào đời, đôi vợ chồng chết lặng vì đứa trẻ có tay chân teo tóp, co quắp bất thường. Khi ấy, nhận thức về di chứng chất độc hóa học ở vùng sâu còn rất hạn chế. Nỗi sợ hãi trước dị tật bẩm sinh khiến nhiều người coi đứa trẻ khác biệt là điềm gở, là sự trừng phạt theo những hủ tục còn tồn tại trong cộng đồng.

Sự xuất hiện của Nay Djruêng trong hình hài dị tật khiến gia đình và buôn làng hoảng loạn. Những lời bàn tán, đồn đoán xuất hiện, thậm chí có người đề nghị chôn đứa trẻ. Trong thời khắc đó, người bác cả đã đứng ra ngăn cản và quyết tâm giữ lại đứa bé. Đó là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời Nay Djruêng.

Cậu bé sống sót nhưng cuộc sống của một đứa trẻ khuyết tật giữa vùng quê nghèo là chuỗi ngày bị giam cầm. Không thể tự đi đứng, thế giới của cậu chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường chật hẹp. Nhìn qua khe cửa, thấy đám bạn đồng trang lứa chạy nhảy, cắp sách tới trường, khát khao được học chữ trong cậu bùng lên. Không có đôi tay lành lặn để cầm bút, Djruêng lóng ngóng kẹp bút vào giữa hai cánh tay khiếm khuyết. Cơ bắp co rút, bút rơi, cậu lại cúi xuống nhặt. Những nét chữ nguệch ngoạc đầu đời không chỉ được viết bằng mực mà còn đánh đổi bằng những vết xước rớm máu từ sự cọ xát của da thịt.

Đường từ nhà đến trường hơn một km. Những năm đầu đi học, không có xe lăn hay phương tiện hỗ trợ, Nay Djruêng di chuyển bằng cách lê người trên con đường đất đỏ. Đầu gối thường xuyên trầy xước, chảy máu rồi đóng sẹo sau những lần đi về dưới nắng gắt. Nỗ lực đến lớp của cậu sau đó được Hội Chữ thập đỏ tỉnh biết đến và hỗ trợ một đôi chân giả. Việc đi lại thuận lợi hơn nhưng những khó khăn trong hành trình học tập và khẳng định bản thân vẫn còn ở phía trước.

Nay Djruêng đang đảm nhận mảng truyền thông tại Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin TP HCM. Ảnh: NVCC

Từ chối sự thương hại, Djruêng nỗ lực vươn lên bằng con đường học tập. Anh hoàn thành chương trình phổ thông và lấy được tấm

📌 Kaynak

Bu haber XML kaynağından derlenmiştir. Tamamı için orijinal habere gidin.

Orijinal haberi oku →
📱
News AI World — Mobil uygulama
Bu haberleri 45 dilde, anlık çeviriyle cebinde. Erken erişim için Gmail adresini bırak.
← Tüm haberlere dön