Em không tìm anh để làm 'cây tầm gửi', em cần người tri kỷ
Em thiếu những lời nói ấm áp xua tan cái lạnh của mùa đông xứ người, thiếu một bàn tay đùm bọc, che chở.
Chào anh, người đang đọc thư của em. Em đang viết những dòng này trên VnExpress lần hai, khi ngoài kia, thành phố đang chuyển mình vào những cơn mưa của Sài Gòn. Có người từng nói rằng phụ nữ trưởng thành giống như một tách trà ngon, phải qua nước nóng lửa già mới thấu hết vị đậm đà và thanh tao. Xuất thân là người Sài Gòn xưa, có phong cách tỉ mỉ, em thích những câu chuyện nhẹ nhàng, không phô trương, có chiều sâu. Em không thích đám đông, ngại tụ họp bạn bè và sẽ mất tích sớm trong các tiệc tùng náo nhiệt. Em có thể đàn vài bài nhạc yêu thích, không biết hát, thích nghe hát, nghe nhạc không lời và âm thanh của thiên nhiên. Em chăm sóc sức khỏe tốt, thích đi bộ, cân bằng thể chất và tinh thần bằng thể dục mỗi khi có thời gian phù hợp. Em học đại học ở Việt Nam (top 5) và làm việc cho công ty nước ngoài nhiều năm sau khi ra trường. Nhiều năm qua, em chọn một cuộc đời vô cùng bận rộn cho mình. Giữa những cao ốc công sở sừng sững và áp lực, em học cách dung hòa hai thế giới. Một bên là tư duy tư bản, tiến thủ của văn hóa đa quốc gia; một bên là sự tỉ mỉ, trọng tình của cội nguồn phương Đông. Em thấy vui vì đã đi qua một tuổi trẻ trọn vẹn tại quê hương, đã cống hiến, nỗ lực và chẳng có gì để nuối tiếc. Em hôm nay, có sự độc lập của một phụ nữ hiện đại (có lẽ do công việc của trưởng phòng tài chính), biết chăm sóc sức khỏe, biết làm mới bản thân. Nhưng sâu trong tâm khảm, em vẫn vẹn nguyên những giá trị truyền thống về gia đình, về sự gắn kết và lòng thủy chung. Đôi khi, cuộc đời muốn dành cho chúng ta những thử thách, những ngã rẽ bất ngờ. Có lẽ, những năm tháng sau này, em sẽ rời xa vùng an toàn để di chuyển đến thành phố Montréal - Canada. Em muốn bước trên chặng đường trưởng thành mới giữa nền văn hóa Tây phương. Bạn bè, đồng nghiệp nghĩ em kiên cường. Anh biết không, khi cởi bỏ chiếc áo công sở, khi những lo toan tạm lắng, em vẫn chỉ là một phụ nữ với những khát khao rất lẽ thường. Tuổi trẻ dành cho sự nghiệp, thanh xuân xin gửi lại những đường bờ biển xinh đẹp của Việt Nam. Ở nửa sau của cuộc đời, em nhận ra mình vẫn còn nợ bản thân một tình yêu lứa đôi đúng nghĩa. Em không tìm anh để được làm "cây tầm gửi", em tìm một người bạn tri kỷ. Em thiếu một bờ vai đủ rộng để có thể cởi bỏ sự kiên cường bấy lâu mà tựa vào. Em thiếu những lời nói ấm áp xua tan cái lạnh của mùa đông xứ người, thiếu một bàn tay đùm bọc, che chở để biết rằng em không phải gánh cả thế giới một mình. Em tin vào duyên số, đôi khi vẫn tin vào sự chủ động của những tâm hồn đồng điệu. Một tình yêu chín chắn, không vồn vã, bền chặt. Montréal của những năm tháng sau này sẽ có con đường ngậ
📌 Kaynak
Bu özet VnExpress (VN) kaynağından otomatik derlenmiştir. Tamamı için orijinal habere gidin.
Orijinal haberi oku →