Tôi ngưỡng mộ cô giúp việc chuẩn bị mua mảnh đất
Những lúc không làm việc, tâm trí tôi vẫn bị ám ảnh bởi hàng tá email, tin nhắn về công việc đến từ cấp trên, đồng nghiệp và khách hàng.
Là một người phụ nữ ở độ tuổi mấp mé đầu ba, tôi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng công việc văn phòng chẳng hề ổn định như tôi luôn tin tưởng từ khi còn nhỏ. Cuối tuần vừa qua, tôi ghé thăm cô bạn ở một căn hộ khá rộng rãi gần trung tâm thành phố. Cô ấy vừa mới sinh con được vài tháng, sức khỏe vẫn còn yếu, mẹ chồng ở dưới quê, chồng đang trong giai đoạn công việc cao điểm. Vậy nên gia đình chồng đã đặt dịch vụ dọn nhà và nấu ăn để cô ấy tập trung lo cho em bé.
Lúc tôi ghé qua, cô nhân viên lau dọn nhà vừa tất bật nấu ăn trong bếp, vừa trò chuyện vui vẻ với chúng tôi. Thông qua cuộc trò chuyện, tôi biết được cô ấy vừa trả được khoản nợ, vừa chuẩn bị mua một mảnh đất nhỏ dưới quê cho gia đình nhỏ bốn người. Cô ấy nói đã làm công việc này gần 4 năm, lương hàng tháng tùy thuộc vào số ca cô ấy nhận, song tháng nào trung bình cũng được gần 17 triệu. Cô ấy bảo rằng dù hơi mệt lúc làm do công việc đòi hỏi thể chất, được cái khi về nhà với hai con nhỏ, tâm trí cô ấy trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn và dễ vào giấc ngủ hơn. Vợ chồng cô ấy cũng có kế hoạch tiết kiệm khi tuổi ngày càng lớn và không thể làm tốt công việc thể chất.
Sự tự hào khi cô ấy kể về bản thân khiến tôi không khỏi ngậm ngùi về mình. Ngày còn bé, bố mẹ và người thân luôn định hướng và không ngừng nhắc nhở con cháu xung quanh (bao gồm cả tôi) rằng hãy cố gắng học hành thật giỏi, để sau này làm công việc bàn giấy cho sướng cái thân. Tôi cũng ấn tượng bởi những bộ phim truyền hình về các nhân viên công sở luôn mặc quần áo chỉnh tề, làm việc trong các tòa nhà cao tầng sang trọng. Vì lẽ đó, tôi luôn nỗ lực học tập để đạt được thành tích xuất sắc và cuối cùng tôi đạt được điều mình muốn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi nhận được công việc văn phòng tại một công ty khá ổn và gắn bó đến nay. Chỉ sau một năm đầu hào hứng và nhiệt huyết với công việc, tôi dần chán nản và mất dần động lực khi đối mặt với vô vàn áp lực công việc, nhìn thấy những góc khuất và chuyện đáng lẽ không nên biết. Chưa hết, sau vài đợt sa thải và tái cấu trúc, công việc của tôi cứ thế lại càng nhiều hơn và thậm chí tôi phải làm vào ban đêm lẫn cuối tuần. Vì khối lượng công việc quá nhiều, ngay cả những lúc không làm việc, tâm trí tôi vẫn bị ám ảnh bởi hàng tá email, tin nhắn về công việc đến từ cấp trên, đồng nghiệp và khách hàng. Vì vậy, tôi cảm giác bản thân không thể nào thoát khỏi guồng quay áp lực của công việc, trong khi thu nhập tăng nhưng chi phí sinh hoạt tại một thành phố lớn cũng ngày càng tăng. Vậy nên tôi chẳng dư dả tiền bạc như mong đợi của gia đình.
Tôi bắt đầu vỡ mộng về một viễn cảnh ổn định mà mình luôn hướng đến từ
📌 Kaynak
Bu özet VnExpress (VN) kaynağından otomatik derlenmiştir. Tamamı için orijinal habere gidin.
Orijinal haberi oku →